HCMC 26 °C

Nhớ hoài mùa nước Nổi quê tôi!

[vanhoamientay.com] Mùa nước nổi về khiến người dân miền Tây thêm lận đận, vất vã, nhưng bù lại đó như một sự tạ lỗi, nước về mang theo bao nhiêu là sản vật tự nhiên, mang phù sa về cho đất thêm màu mỡ. Mang về “khối” ký ức, kỷ niệm tuổi thơ đẹp cho bao thế hệ. Và trong đó có Tôi.

Nước nổi mang là nét đặc trưng của vùng Đồng Tháp Mười

Nước nổi mang là nét đặc trưng của vùng Đồng Tháp Mười

Tháng 7 – Đó không còn là nổi lo của bà con quê Tôi nữa mà ngược lại, ai nấy háo hức đón chờ một mùa nước về, một mùa mưa với đầy nét đặc sắc, một mùa hè sôi động của đám trẻ con vùng quê, một nét văn hoá mang tên mùa Nước Nổi.

Ai nói sống với lũ là khổ, với chúng tôi – người dân đã gắn bó gần một đời nơi vùng trũng Tháp Mười thì đó là một niềm vui.
Sống với lũ sướng lắm! Ở những vùng trũng của Đồng Tháp, Long An, Tiền Giang hay là vùng biên giới Tây Nam (An Giang), người ta cất nhà cao chót vót để tránh nước lũ, nước ngập mênh mông rộng khắp cả một vùng, đến khi nước rút mảnh đất khô cằn được điểm tô bởi hàng triệu triệu giọt phù sa nâu đen nâu đỏ.
Mùa nước nổi đến vẽ nên một bức tranh thiên nhiên cực kì sống động. Bông Súng đua nhau vẫy vùng dưới nước, đầu vươn lên hít dưỡng khí đất trời, tô điểm cho mùa một màu tím thuỷ chung.
Loài hoa này có sức sống lạ thường đến vậy, cây vươn mình theo nước lũ, nước dâng cao đến đâu thì cuống lá, hoa đua mình đến đó, cọng càng dài thêm. Bởi vậy bông súng vào mùa này thân dài hơn một mét là chuyện bình thường. Phải chăng loài hoa tím này mang dáng dấp của chính người dân Tây Nam bộ, dù hoàn cảnh thiên nhiên như thế nào, họ vẫn thích nghi, sống tốt – biến lũ thành nét văn hoá của quê hương.


Màu nâu đen của dòng nước trĩu phù xa còn được điểm tô thêm màu vàng tươi của bông điên điển. Ai đã từng đến vùng Đông Tháp Mười vào mùa nước nổi không thể không biết đến nồi canh chua bông điên điển. Khi con nước tràn ngập các bờ sông, bờ ruộng cũng là lúc điên điển trổ đầy cành những đoá hoa vàng rực màu nắng phương Nam, phất phơ trong ngọn gió hoặc rũ oẳn trong những cơn mưa. Bông điên điển nở rộ thành từng chùm, ửng vàng chen lẫn sắc xanh của lá.
Nhắc đến bông điên điển khổng thể không quên cá Linh, cá Linh từ Biển Hồ – Campuchia theo mùa nước nổi xuôi về quê Tôi như món quà mà thiên nhiên đầy nét chân phương ban tặng cho những con người khốn khó nơi đây, các loại rùa, rắn, lươn, lịch… cũng theo con nước mà vào hội.
Cuộc sống mưu sinh của bà con nơi đây gắn liền với chiếc xuồng ba lá, ghe tam bản, người dân vùng Đồng Tháp Mười còn nhớ câu hò quen thuộc:
Dẫu xuồng ba lá lênh đênh
Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi
Anh ơi chớ ngại ngần chi
Ngồi xuồng ba lá giữa kỳ nước lên.
Ở những làng quê này, thông dụng nhất vẫn là xuồng ba lá. Người ta gọi xuồng ba lá là đôi chân của người dân vùng sông nước Nam bộ. Mái chèo khua mặt nước cho xuồng lướt nhẹ trên dòng nước nặn hạt phù xa.
Cây Tràm cũng bắt đầu hành trình phát triển ngày một cao hơn để chạy đua với mực nước, trên trời chim muôn bay về làm tổ, dưới nước rễ tràm đua nhau phát triển tạo nên một vùng sinh thái hết sức thú vị

Tắm sông là dịp lũ trẻ quê tôi nghich nước và nô đùa với nhau

Tắm sông là dịp lũ trẻ quê tôi nghich nước và nô đùa với nhau

Đám trẻ con thì trông chờ lắm đến mùa lũ này, để tụi nó tha hồ bơi xuồng đi giăng lưới, nhổ bông súng, hái bông điên điển, tha hồ ngâm mình dưới nước cả ngày cho thỏa cơn ghiền.
Một mùa hè sống động nữa lại đến với bà con vùng ngập nước quê Tôi, để rồi mỗi khi nhắc về mùa nước nổi là người ta hình dung ngay đến một vùng nước mênh mông, trĩu phù sa, giàu sản vật.
Vào mùa nước nổi, bà con nơi đây giỏi lắm, thay vì chống lũ, sợ lũ, người ta lại làm bạn với lũ, biến lũ thành nét văn hoá đặc trưng của Vùng. Thay vì gọi là mùa lũ, người ta gọi bằng cái tên trìu mến hơn – mùa Nước Nổi.
Những hình ảnh đó không những hiện hữu trong tâm thức người dân, mà còn đi sâu vào thơ ca, nhạc họa; để rồi tạo nên miền ký ức đẹp của những người con xa xứ mỗi khi nhớ về quê nhà với tuổi thơ một thời dữ dội, để thêm tự hào, thêm nhớ. Đậm tình quê!

Bạn đọc Thống Nhứt
Share now: